Không nghĩ là lại có hôm trở về Dk, ngồi tại cái bàn quen thuộc này! Cảm giác cũng không có gì thay đổi, giống như mọi hôm vẫn đến và về vậy!
Nhưng đi có 1 hôm thôi mà cái máy tính cứ như không phải là của mình ấy. Hoa hết cả mắt rùi. Chữ với nghĩa, huhu. Chắc nó gét mình rùi. Cả buổi hí hoáy với nó, bực ko chịu được, giờ thì nhìn cái gì cũng bé xíu và mờ ảo.
Có khi lại bỏ nó đi lần nữa thôi. Còn 1 ngày để quyết định, giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì! Hi vọng không đến nỗi quá tệ. Nửa muốn ở lại, nửa muốn đi. Nếu mà được lựa chọn cả 2 thì tốt biêt mấy. Đúng là 1 đôi chân thì chỉ đi đc 1 hướng thôi, ko đồng thời cả 2 được, trừ phi chặt nó ra thành 2, và khi chặt rùi thì nó trở nên vô tác dụng! Đành làm theo lời trái tim 1 lần nữa, chỉ cho nó 1 cơ hội duy nhất này nữa thôi.
Đau mắt quá rùi, không còn nhìn thấy gì nữa, hẹn ngày mai viết tiếp vậy!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét