Trời nắng, dấu hiệu tốt của những ngày thu Hà Nội. Không còn cái cảnh mặc áo mưa lù bù, đi tông, và lúc nào cũng phải lo nơm nớp đường ngập lụt nữa! Một ngày được coi là rất đẹp, cho dù lúc sáng đi đường bị các xe phía trước vẩy nước bẩn tung tóe!!!
Ngày sinh nhật của 1 anh bạn thân, và cũng là cơ hội tụ tập nhóm bạn ăn chơi với nhau! Hôm nay đứa nào cũng đi làm hết, tối nay có khi tụ tập ăn mì tôm rùi. :(
Ngày mà mình đã đủ can đảm bấm số cho 1 người bạn, người mà trước đây có thể nói là bạn thân, nhưng bây giờ thấy khoảng cách quá. Nghe cái giọng và cách nói chuyện xúc tích đến ngắn gọn, tối ưu, giản lược từng từ là mình đã thấy chạnh lòng rùi! Và cả cúp máy, gọi thì ấn máy bận nữa chứ.Liệu có phải tất cả là do lỗi của mình? Giờ mình cũng chẳng muốn nghĩ nhìu nữa, cùng chẳng muốn quan tâm nữa, có quá nhiều thứ khiến mình đau đầu lắm rùi!
Ngày mà mình thấy nhớ 1 người, không thể hiểu đc là nhớ hay chỉ là do thói quen mà thui. Làm sao điều khiển được mớ cảm xúc này nhỉ, mình không muốn nghĩ đến nó nữa, nhưng lúc nào cũng lởn vởn trong đầu, hay là mình đang bị báo ứng trước những phát biểu hùng hồn trước đây? Mong nó hãy tan biến đi, càng sớm, càng nhanh, càng tốt! Mình không muốn mọi thứ trở nên phức tạp hơn, và rồi đến lúc tồi tệ.
Ngày buôn chuyện cùng thằng Ó Phúc, cười ko ngớt, có lẽ gọi cho nó là điều sáng suốt nhất từ sáng tới giờ mình làm ấy, thấy thoải mái và nhẹ nhõm vô cùng! Cảm ơn m nhiều nhé, vì đã luôn hiều t như thế! Hi vọng tình bạn này sẽ tốt đẹp đến khi 2 đứa già và chết đi. :)
Chuẩn bị tinh thần tối nay vui chơi thui nào, tạm gác lại mọi thứ, mọi cảm xúc hỗn độn đã. Mong sao thứ 2 đi làm sẽ là ngày tràn ngập nắng và tinh thần phấn chấn, dồi dào năng lượng như mấy tuần trước đây. Và phải học cách quên đi thui, quên những điều không nên có.
Ngày thứ 7 yên bình, yên bình tận trong tim nhưng lại có gì đó vụn vặt!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét