Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Ngày cảm xúc hỗn độn!

Sau 2 ngày mưa, là một buổi chiều với gió hiu hiu và se lạnh, cái tiết trời gần giống mùa đông của mình, làm mình thấy 1 chút xao động! Buồn xen lẫn niềm vui, khi mà chính bản thân mình cũng ko biết mình đang suy nghĩ gì và muốn gì nữa!

Có lẽ mình đã ảo tưởng 1 vài điều trong thời gian qua, và bjo chính là lúc mình nên tỉnh giấc. Tỉnh về với hiện tại thôi. Nhưng có cái gì đó buồn và hụt hẫng lắm, mình muốn biết 1 cái lý do, để những cảm xúc trong mình không hỗn độn như bây giờ!

Muốn được ngồi sau xe ai đó, đi vòng quanh qua những con đường Hà nội, đc run rẩy trong gió lạnh và đc ngắm nhìn dòng người qua lại! Yên bình lắm ấy!

Muốn có chiếc dù trong mv mà Mèo gửi, để giống như cô gái trong mv đó, nhảy từ trên tầng cao rơi xuống, tự do và bay lượn! Cảm giác mạo hiểm đó, mình muốn làm 1 lần, giống như cái hồi chơi trò tàu lượn siêu tốc trong Suối tiên. La hét, sợ hãi, 2 tay run không cầm nổi thanh sắt, nhưng thấy thật thoải mái biết bao nhiêu!

Muốn được nhâm nhi que kem lạnh, ăn kem lúc này sẽ chẳng lo nó nhanh tan chảy, cứ thế mà tận hưởng. Nhớ hồi ở kí túc, ra hành lang ăn uống, tối nào ăn cơm xong là cũng có kem để ăn. Nhưng mà giờ thì ai mua cho mình ăn, hay là tự mình lọ mọ 1 mình xuống siêu thị.

Muốn được chui trong chăn, ôm lũ bạn, la hét, kể chuyện, và cấu chí nhau! Nhớ lắm những hồi 733 ơi.

Muốn được 1 lần thui, quay về trường để chơi bóng chuyền, nhưng giờ điều đó chắc là xa xỉ lắm rùi, khi mà Mướp già đang mang bầu. Liệu còn ai đủ nhiệt tình và đam mê như chị chơi cùng với em nữa không hả Mướp?

Muốn nhìu lắm, muốn đc đi dạo mỗi tối dưới sân trường, ngồi ghế đá đến muộn mới mò lên.

Rùi muốn đc ngồi hành lang kí túc, nơi mà biết bao nhiêu cảm xúc đã tồn tại nơi đó, vui có, buồn có, hạnh phúc cũng có. Nhớ lắm cái hồi tắm mưa ngoài đó, khóc cho thỏa thích khi mà bno qdinh chuyển ra ngoài ở!

Và muốn đc 1 lần ngắm lại sao băng với 1 người, khi mà đã lâu lắm rùi, những cảm xúc xưa giờ thành nhạt nhòa.

Một buổi chiều nhiều cảm xúc quá, muốn tìm 1 ai đó để có thể cười đùa thỏa thích và làm tất cả những điều mình đang muốn, nhưng ai cũng bận rộn với cuộc sống hiện tại, có nói ra cũng có khi nhận được 1 câu trả lời là "mày điên à". Uhm, tao muốn điên, t muốn có những giây phút xốc nổi, t muốn có những kí ức của ngày xưa, cho dù điều này thật là khó khăn.

Nhắn tin cho 2 người với cùng 1 câu "Trời đẹp lắm, trốn việc đi chơi đi". Mong lắm câu trả lời: "Đi đi, Mày thích đi đâu, đi luôn!". Nhưng dường như, chỉ có mình rỗi rãi và có chút điên điên đó thui thì phải! Hoặc là mình chưa thực sự đc ngta iu quý đến mức xin nghỉ việc để đưa mình đi chơi cả! Có lẽ như thế thì đúng hơn!

Nếu như mình đủ can đảm, để có thể đi đâu đó 1 mình, có lẽ mình sẽ đi. Phải trách chính bản thân mình quá nhút nhát, sợ sệt nên lúc nào cũng muốn ai đó kè kè bên cạnh!

Mình sẽ thực hiện được hết những điều trên kia không nhỉ, có vẻ như quá lớn thì phải khi tất cả bây giờ đã thay đổi. Con người, tình cảm, cảm xúc và môi trường đều khác xưa lắm rùi! Mong lắm, mong được với tới chúng, dù chỉ trong khoảnh khắc thui! :( ;(



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét